Chương 791: Kết thúc chiến tranh (8)
Đau đớn giãy giụa ba giây, cuối cùng chậm rãi đứng dậy, dùng ánh mắt u oán, tức giận, oán hận và bất lực nhìn chằm chằm Trần Vũ: “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”
“Cuối cùng cô đã thức dậy”. Trần Vũ hưng phấn đến mặt đỏ bừng, nhảy tới vòng quanh cô gái tóc trắng: “Tôi hỏi cô một chuyện được không?”
“Được (biến nhanh chút được không? Đừng chậm trễ việc bà đây nghỉ ngơi, chết tiệt) thôi.”




